Tin Hoa Thịnh Đốn

THÀ LÀ THẮP MỘT NGỌN NẾN HƠN LÀ NGỒI ĐÓ MÀ NGUYỀN RỦA BÓNG TỐI

NGƯỜI TA KHÔNG DÁM ĐI VÌ SỢ GẪY CHÂN, NHƯNG NẾU KHÔNG ĐI THÌ

CHẲNG KHÁC CHI ĐÃ GẪY CHÂN RỒI VẬY

Càng Biết Càng Tiếc VNCH

Friday, September 20, 2019 7:56 AM // , ,

Vi Anh 
Theo Vietbao 

Gần đây có tin vui, một số Dân Quân Cán Chính VNCH đã tái tập họp, đã thành lập được Chánh Phủ Pháp Định kế tục chánh phủ Việt Nam Cộng Hoà tiền nhiệm. Ngày Thứ Bảy 21 tháng 9, vấn đề sẽ đưọc trình bày tại Thư Viện VN ở Little Saigon, người Việt hải ngoại thân thích gọi là thủ đô tinh thần của Việt Nam Hải Ngoại.

Thực vậy, 44 năm đã qua, với độ lùi thời gian quá đủ, so sánh đối chiếu cuộc sống trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa [VNCH] và Việt Nam Cộng sản [VNCS] đã rạch ròi; nên càng biết càng tiếc VN Cộng Hoà.

Nhớ lại thời VNCH sống dễ làm sao ấy dù có chiến tranh. Anh chạy xích lô ở Saigon sáng cũng có thể ăn tô phở, chiều có thể lai rai chai bia Con Cọp. Một giáo sư trung học dạy học lương trên năm sáu ngàn, ở trọ và ăn cơm tháng ngày ba bữa khỏang 500$. Nên “Nhớ thuở xưa ta sống một đời. Dễ dàng, ăn thiệt chỉ làm chơi, Như dòng sông Hậu trôi mơ mộng, Như đất Miền Tây rộng thảnh thơi. Cái đúng cái sai đòi đủ thứ, Chuyện còn chuyện mất phú riêng trời. Nhiều sung sướng quá rồi không biết. Chừng biết vàng son đã hết thời!”

VNCH khai nguyên và tồn tại chỉ hơn 20 năm tòan trong thời chiến tranh. Dân chủ, tự do của VNCH mới xây dựng và trong thời chiến. Thế mà người dân VNCH, từ Bến Hải trở vào Cà Mau có tự do và dân chủ nhiều hơn đồng bào ở ngòai Miền Bắc CS từ Bến Hải trở ra Lạng Sơn, Cao Bằng.

VNCH trên thực tế và pháp lý, thực chất và thực tiễn có hiến pháp, có quốc hội, có đối lập, có tam quyền phân lập, hành pháp, lập pháp, tư pháp phân nhiệm và thực thi rõ ràng. Có lấn quyền, ủy quyền nhưng có tranh đấu, có sửa chữa để hiến pháp vẫn là đạo luật tối thượng của nhân dân và chánh quyền VNCH.

Trong xã hội có tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do xuất bản, tự do tổ chức và hội họp, tự do cư trú, đi lại trong ngoài nước. Có báo của tư nhân, có nghiệp đòan chủ báo, nhà báo, của công nhân, có biểu tình ủng hộ, biểu tình chống chánh phủ.

Dĩ nhiên không tòan thiện, tòan mỹ, có giới hạn nhưng có và phát triển ngày tốt đẹp hơn.

Nhưng chắc chắn không có cảnh chà đạp tự do, dân chủ một cách vô tội vạ như thời VNCS. Không có cảnh công an muốn bắt ai thì bắt, đánh ai thì đánh, đánh chết trong đồn mà không bị trừng phạt đích đáng bới kỷ luật hay pháp luật. Ủy Ban Kiểm Tra Bắt Giữ Tùy Tiện của Liên Hiệp Quốc (United Nations Working Group on Arbitrary Detention) từng lên án và tố cáo nhà cầm quyền CSVN đã vi phạm nhiều điều khoản của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị.

VNCH không có chuyện công an dùng du đãng, xã hội đen đế trấn áp dân chúng biểu tình. Không có phong trào dân oan do nhà nước lợi dụng biện pháp hành chánh qui họach để cướp đất của dân mà bồi thường rẻ mạt, cán bộ đảng viên dĩ công vi tư, lây bán hay hùn với các nhà đầu tư ngọai quốc hay thành phần ăn theo với CS.

Có tham nhũng, hối lộ nhưng không có nạn tham nhũng trầm trọng hết thuốc chữa, biến thành quốc nạn như thời CSVN. Thế mà VNCH quyết liệt thành lập một cơ quan hiến định là Giám sát Viện để bài trừ.

Còn VNCS lớn ăn theo lớn, nhỏ ăn theo nhỏ đến đỗi tổ chức Transparency International Minh Bạch Quốc Tế công bố nhiều năm liền VNCS đội sổ tham nhũng trên thế giới.

Thời VNCH không có vượt biên, vượt biển đi tỵ nạn chánh trị như thời CS dân bị chết hàng triệu người trên biển vì vượt biên tỵ nạn CS. Khi mất nước, không một vị tổng thống, thủ tướng, tướng lãnh, dân biểu nghi sĩ, bộ trưởng nào của VNCH di tản ra ngọai quốc có đủ tiền mua một cái nhà tiện nghi đủ cho gia đình ở cả. Có tướng phải đi làm thợ sơn, nghị sĩ bán xăng, dân biểu đi cắt chỉ, sĩ quan, công chức đi cắt cỏ trong buổi ban đầu để nuôi gia đình trong thời chân ướt chân ráo.

VNCH không có đại nạn, phong trào bằng cấp giả “cao cấp” như mấy ngàn tiển sĩ “dỏm” của VNCS bây giờ.

Tổng Thống VNCH hai vị của thời đệ nhứt cộng hòa đạo đức hơn xa ông Hồ chí Minh. Tinh thần nối chí tiền nhân Ngô, Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, chống quân Tàu, gìn giữ giang sơn gấm vóc, hơn hẳn những người lãnh đạo đảng nhà nước CS Bắc Việt. Tổng Thống Ngô đình Diệm không đồng ý cho Mỹ đổ quân, lo ngại TC lợi dụng tình hình đưa quân Tàu vào Miền Bắc, bám lấy Bắc Việt, khó mà trục quân Tàu ra. TT Nguyễn văn Thiệu khi Mỹ bắt tay được với TC, cúp viện trợ VNCH, thân cô thế cô cũng quyết gìn giữ đất nước ông bà để lại với trận tử chiến của Hải quân VNCH ngòai đảo Hòang sa năm 1974.

Trong khi đó suốt gần hai phần ba thế kỷ ở Miền Bắc và hơn một phần ba thế kỷ ờ Miền Nam, chưa bao giờ chế độ CS, nhà nước CS hành động như chánh quyền của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân hồi nào và chút nào đâu. Nhà Nước VNCS thực chất không có phân quyền tam lập Hành Pháp, Lập Pháp, Tư Pháp gì . Đảng CS độc tài đảng trị tòan diện. Đảng CS thực tế bao thầu cả, vừa lãnh đạo Nhà Nước, vừa quản lý Nhân Dân, vừa làm chủ Đất Nước. Đảng viên vào đảng, Đảng kết nạp đảng viên sau này ra nắm quyền bình, đâu có ai người dân nào biết. Quốc Hội Đảng cử dân bầu. Đảng cơ cấu đảng viên phải chiếm trên 95%.

Còn Ông Hồ chí Minh là một người gian ác hơn Tào Tháo, làm gia nô cho CS Nga, Tàu, ám hại các lãnh tụ quốc gia, triệt hạ đồng chí có uy tín, tổ chức giết phụ nữ sau khi chiếm được xác thịt để Đảng vẫn thần thánh hoá Ông. Các tài liệu của Liên xô, Pháp giải mật cho thấy mà kinh tởm.

Cộng sản láo thiên, láo địa, láo người, láo riết thành bản chất của con người CS nên nói láo mà không ngượng miệng, không nháy mắt. Nếu Lê Duẩn Tổng Bí Thư Đảng CS, ăn học dốt hơn, CS đặt sệt hơn nói dân chủ CS vạn lần so với dân chủ tư sản thì người ta còn ít cười hơn. Đằng này Bà Nguyễn Thị Doan là Phó Chủ tịch Nước ít đặc sệt CS hơn, lại được đánh bóng là giáo sư tiến sĩ tức có ăn học nhiều hơn Ba Duẩn, thế mà Bà lại viết trên báo Nhân Dân ngày 05-11-2011. Lời nói bay đi cây viết ở lại, “rằng thì nà”, “Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân”.

CS láo riết rồi không biết mình láo nên làm những chuyện ruồi bu. Ô. Hồ chí Minh cha già của CSVN nói, “Không có gì quí hơn độc lập tự do”. Vì tự do quí quá nên Ô. Hồ không cho dân một chút tự do nào. Nếu Ông “nắm” được không khí, chắc Ông sẽ kiểm sóat hơi thở của người dân. Đảng CS độc tài đảng trị tòan diện lấy câu này treo trước trụ sở cơ quan Đảng. Công an cánh tay chuyên chính của Đảng CS đối với dân lấy câu này treo ở các cổng trại giam như trại giam Phan đang Lưu, Chí Hòa.

Nên 44 năm qua người Việt ở Bắc, ở Trung, ở Nam, ở hải ngọai càng biết càng tiếc Việt Nam Cộng Hòa. Và vẫn kiên trì chống độc tài CS./.(VA)

0 comments

Leave a comment